Đông A  [ X.Y. Thái Dịch ]
 

Huyết Hoa

X.Y.Thái Dịch Lư Đông A

 

V- HỠI ƠI !

TÂM LƯ THẦN LINH HỌC

2- THẦN LINH VÀ TÂM LƯ  

Đầy dẫy những hạng trụy lạc trong mê say, lạc ngũ trong tranh đấu, thất vọng trong t́nh đời, hối hận trong hành động, đắm đuối trong bến mê, những hạng ấy nhiều vô kể, nhất là trong đội ngũ những trẻ trai tự nhận nhầm là có trí thức.

          Những hạng ấy bao vây bởi tối tăm, cùng khổ mà trở về ḿnh, gục đầu trên cái h́nh hài cũng tối tăm của ḿnh. Hăy tưởng tượng một cái xác chết đầy những ṛi nhung nhúc không ghê tởm bằng, không đau thảm bằng trông thấy những linh hồn rữa nát và cáu bẩn bởi những ám ảnh mà quốc gia dân tộc ta dầu cho muôn vàn xâm lược giày xéo cũng không đáng kinh sợ, cũng không đáng thất vọng bằng trông thấy những thanh niên yêu quí của ta bị xâm lược, bị thống trị, bị bóc lột, bị áp bách, bị h́nh giảo bỡi những bóng địch tối tăm. Họ tự chết dần trước khi chết, nghĩa là quốc gia dân tộc ta cũng đi với họ mà chết dần dần, ngắc ngoải một cách đau đớn, ê chề, trước khi diệt chủng.

 
Đối với thanh niên sẽ phát sinh vấn đề thần linh với tâm lư.
Đáng lẽ ra một người dân khỏe trong một nước khỏe, th́ trên nền tảng sinh lư là tầng tâm lư vận dụng rất linh hoạt. Nhưng mà trên mặt tầng tâm lư của họ sẽ nẩy nở ra vô số những sức lực ǵ vô chất và kỳ quái, những h́nh ảnh ǵ vô căn và dữ tợn; ở đấy họ thấy cái tâm lư của họ chỉ là một bộ máy lệ thuộc cho một cái ǵ vô h́nh mà gọi là thần linh. Bản lai thần linh với tâm lư là một thể sống tối viên măn, gọi là Như Lai Tạng (Lăng Nghiêm Kinh) tóm góp lại bằng những tất cả nhân tố tối tinh hoa của các plan physique, mental và astral hợp thành một tướng (système) bao gồm vía, phách, lư trí và đạt ma. Tâm lư cơ cấu đă kiện toàn th́ nhân cách sẽ thống nhất, cái sinh mệnh hệ thống sẽ không phân chia, mà cho ta một đời sống xán lạn.
C̣n những hiện tượng hồi cố ví như réminiscence, ví như Mạt Na Thức của nhà Phật, nó chỉ là những tăng tục tính tích lũy trong cái quá tŕnh sống c̣n của cá nhân với xă hội theo cái bước đi lũy tiến của lịch sử và hoàn cảnh. Vậy th́ những sức lực và h́nh ảnh kỳ quái trên kia, đó là tâm lư bệnh. Nguyên lai của bệnh đó chia hai phương diện mà nói :
 

a)  Hoàn cảnh suy lạc của quốc gia, xă hội, gia đ́nh và tự kỷ trong cái thời đại thực dân, và kinh tế phá sản này.

b)  Giáo dục và bồi dưỡng thuần túy trong cái khuôn khổ tiểu thuyết khiêu dâm, lăng mạn, bi quan, yếm thế, hành động trụy lạc và đắm đuối, quan niệm sai đường và ái t́nh vặt.

C̣n những nguyên nhân trực tiếp từ nơi tâm lư hủy hoại:

a)  Phản tưởng (arrière pensée) làm cho người với người ngờ vực nhau, làm cho tâm cơ càng phức tạp và ranh mănh.

b)  Hắc tưởng (pensée noire) càng làm cho tối đen tinh thần sinh hoạt và càng làm tê liệt cho vật chất sinh hoạt.

c)  Ảo tưởng (chimère) làm cho thanh niên sống say, chết mê, bàng hoàng, như hồn bướm mơ tiên, sống một cuộc đời nửa chừng xuân dằng dặc.

Những người đó gần như hết là tự hoại, tự diệt, tự nhơ ḿnh mà làm nhơ cả quốc gia. Chỉ có những hạng người ấy, hơn ai hết tự tư, tự lợi, không hy sinh nổi cá tính, không hy sinh nổi cảm t́nh, v́ thân họ là thân nô lệ của những sức lực vô chất, với những h́nh ảnh vô căn, kỳ kỳ quái quái. Họ không phải là con đẻ của tổ tông ta, họ không phải là chiến sĩ của thời đại, không phải là phần tử của quốc gia, xă hội, dân tộc. Ví như Tôn Văn đă nói: "Người là cái khí cụ của tâm hồn, nước là do người góp chứa nên, quốc gia c̣n mất, thịnh suy, là trông vào ḷng người phấn chấn hay ủy mị". Những bệnh chứng của họ có thể phân chất ra như thế này :

a)  Ám ảnh cáu bẩn như sức ma vào tinh thần, sức quỷ dẫn dụ đưa dắt, trói buộc và h́nh giảo, không cho họ sung sướng, mà chẳng cho họ hối hận. Franes II kêu : "Que de sang ! Que de sang!" trong một cuộc ngắc ngoải khổ năo. Ngô Tôn Sách chết với vô vàn bóng ma Vu Cát .

b) Thắc loạn: (tức là các thứ manie) có cái manie đi ăn trộm, có cái manie giết người như Ngọa Triều bên ta, có cái manie là cho thơ thơ thẩn thẩn.

c) Tự sát: đừng cho người tự sát là can đảm hay nhút nhát; nó chỉ là những hy sinh phẩm của tụi quan ôn thần kinh bệnh.

Làm sao mà họ mắc mà không biết, biết mà không chữa, chữa mà không được. Họ tiêu cực đối chọi với hoàn cảnh, đổi không khí, họ bị dẫn đạo bởi ánh sáng, cái ánh sáng thảm đạm và lạnh lẽo của chúa Diêm Vương vô t́nh. Ôi nihil! ôi nihil! hư vô là hư vô, hư vô là cái vực âm thầm và không đáy.

 Xét cái tinh thần của người ta, cá nhân và xă hội không ngoài mấy tác dụng này:

1)  Tiềm di mặc hóa: dần dà v́ ảnh hưởng xung quanh. Nước suối trên non th́ trong, nước suối xuống đồng th́ đục, từ cái lành sang cái ác chỉ cách một tóc một tơ.

2)  Tự kỷ ám thị (autosuggestion): một vài ư nghĩ ấy tự trói buộc ḿnh cũng đấy mà tự bồi dưỡng ḿnh cũng đấy.

3)  Tinh thần thôi tróc (somnambulisme): có những thầy phù thủy cao tay đánh đồng thiếp, nhưng mà không cứ, có nhiều phương thức mà nhiều nhà chính trị cũng dùng tới để bóp cổ nhân dân.

Cho nên ta xét thấy những hạng người kia, muốn tự chữa ḿnh, mà cũng chỉ có thể tự ḿnh chữa lấy được mà thôi, th́ hăy cố tâm trầm tiềm duồng dẫy hết thảy những cái bậy bạ của thiên mệnh tiền định luận dung tục (déterminisme). Hăy co kéo nó về. Nó là ai? TA (moi-même).

Cho nên người ta muốn chữa cái bệnh thần kinh này th́ thờ mấy chủ nghĩa:

a)   Tự do ư chí: muốn, làm, biết tự do, đó là chân tự tại, chân giải thoát.

b)  Tự kỷ ám thị: Cái thiên căn của trời đất với cái thiên căn của tự ḿnh, ở nơi một ḷng tín ngưỡng chặt chẽ nhất (la foi, credo), tín vi đạo nguyên công đức mẫu (Hoa Nghiêm Kinh). Người đă kiến thiết cái ḷng tin này, ta bảo đảm sẽ thành vĩ nhân. Napoléon, Alexandre le grand, Jésus Christ, Mahomet, Phật, Lăo, Khổng, Gandhi, Hitler chẳng qua là những người làm bằng cái ḷng tin đó.

c)  Độc lập độc hành: không phải là cá nhân anh hùng chủ nghĩa, không phải ưu thế thanh đàm chủ nghĩa, chỉ là sự cố gắng lớn lao, của một người trong những người, chỉ là sự cố gắng ở nơi tự ḿnh.

Thiệu Tử nói: "Thánh cũng chỉ là người, nhưng đấy mới thật là người". Biết th́ ai cũng biết cả, nhưng biết chân thật mới là biết.

Ta c̣n dặn thêm mấy nguyên tắc đề pḥng bệnh thần kinh:

a)  Cẩn thận khi một ḿnh, một ḿnh đối diện với ḷng, đừng để cho ư dục sai khiến.

b) Cẩn thận khi mới đầu. Tưởng Ủy Viên Trưởng nước Tàu nói: "Cùng lư ư vạn vật, thủy sinh chi xứ, nghiên cơ ư tâm ư sơ động chi thời".

c)  Cẩn thận từng cái nhỏ, những cái mấp máy của ḷng, tâm tâm niệm niệm, xem xem, niệm Ma hay niệm Phật, lỗ kiến vỡ đê, mồi lửa cháy thành. Phàm cái ǵ lớn lao và những cái tối trường cửu, đều gốc gác ở những cái nhỏ. Thôi đừng tự kỷ tác quái.Câu phương ngôn nói: "dương thịnh âm suy, máu xấu ma làm, nước suy quỷ hiện", có đúng hay không đúng?

 

X.Y. Thái Dịch Lư Đông A

 Gió Đáy thuộc Duy Dân Học Xă
xuất bản lần thứ nhất tại Sài G̣n, Việt Nam
ngày 7 tháng 10 năm 1969 ( Kỷ Dậu 4848 tuổi Việt )