![]() |
Lư Đông A [ X.Y. Thái Dịch ] |
![]() |
Huyết Hoa X.Y.Thái Dịch Lư Đông A |
IV. BÔNG LAU |
2 - CHÍNH KIẾN
Quá vui là bệnh thái của những phái "tự nhiên không làm" những kẻ chực làm thầy đời nhưng mà không có năng lực làm việc thật, họ từ tự nhiên mà đi sang siêu nhiên, bàng quang nḥm ngó ngoài lông da và phê b́nh theo giọng xuất thế tất cả những khó làm và khổ tâm của người làm thật. Lại c̣n những nhà chuyên môn yêu nước gọi là "ái quốc gia" chỉ cốt được một vài biểu thị rỗng tuếch không ư nghĩa cho sự thực, thế là hết! Thế nhưng mà c̣n các hạng "sợ nước"? Họ cho rằng nước ḿnh mà độc lập th́ chỉ cá mè một lứa, đâm chém nhau đủ chết. Cố nhiên cái nọc độc của vua quan, với phản tuyên truyền của quân xâm lược gây nên những tâm trạng không khỏe ấy. Tính ỷ lại, ươn hèn, ở đó sinh ra tính luồn ngoài làm cho họ giật lùi sợ sệt trước sóng gió của tiến hóa. Đến như các người "vô quốc"! v́ họ thuộc về thế giới phái, cho nên họ luôn luôn suy đoán bằng những căn cứ mà họ đă hết sức xếp đặt trong minh tưởng. Họ là những hạng ảo tưởng. Họ là những nhà thần học của thiên đường tương lai. Sao mà người ta c̣n đặt ra cái tên "buôn nước"? Những kẻ buôn nước phải chăng là những hạng làm quan với giặc? Những Cao Khải, Nguyễn Thân và Lê Hoan, những Việt gian? Không! không! Những kẻ nói trên, dĩ nhiên muôn người đều trông thấy rồi. Cái tên thần bí đó để đặt cho lũ đầu cơ và hoạt đầu, buôn cách mạng? Để đặt cho những quân gian tế của đế quốc lẩn lút vào hàng ngũ tranh đấu chăng? Hoặc giả cố nhiên là như thế. Nhưng mà chính danh thủ phạm là những kẻ cách mạng thật, làm cách mạng thật mà đầu cơ với hoạt đầu. Những con người ấy không có chính kiến nào xác thật, lung lay thỏa hiệp, những con người ấy "vô đảng" (họ tự xưng như thế) mà đảng nào cũng có hết. Họ chỉ v́ cái địa vị và sống c̣n không danh dự của họ ra khuấy hôi bôi nhọ mọi việc của cách mạng. Họ chỉ nói bằng đầu lưỡi (lưỡi không cuống) và chỉ làm bằng chỉ tay năm ngón (giấu mất cánh tay). Họ có thể là hết những cái xấu xa nhơ nhuốc, liếm váy máu của ngoại quốc, không biết ngoại giao của cách mạng mà chỉ chủ trương "ngoại giao đặc biệt" ở hải ngoại. Không có một lập trường xác đáng, chẳng có một thái độ trực triệt. Điều kiện yêu nước của họ phải là phụ thuộc của những điều kiện cá nhân. Chủ nghĩa, thời cơ là thủ đoạn của họ ra buôn bán. Lại những ông xuất dương rồi mới ghê! Những đứa Do Thái không có tinh thần dân tộc đó (xin đừng động ḷng, ai có tật giật ḿnh), quanh đi quẩn lại chỉ oai nghi và lừng lẫy ở hai chữ "xuất dương" mà thôi. Tất cánh, họ đă học được những ǵ khi v́ dân tộc, v́ quốc gia phải vất vả dấn thân vào gió bụi, vượt trùng dương đi cầu lẽ sống cho ṇi giống? Họ đă học được những ǵ và làm được những ǵ? Zéro! Họ có thể mang nước và dân đi dâng cho một nước ngoài trước khi tranh đ̣i và khôi phục lại được nước và dân ở tay một nước ngoài. Theo đuôi ngoại quốc th́ có nhiều, bởi v́ theo đuôi cho nên kiến giải của họ không nền tảng mà chẳng bờ bến. Ở đó, gây nên bệnh "thiếu máu" và "thiếu óc" cho cách mạng của dân tộc, cũng chỉ v́ đó mà những chia rẽ về lư luận cách mạng chỉ rỗng tuếch, nhưng vẫn ồn ào ra phết ta đây. Đặc biệt là những anh oắt lâu la cũng ra tuồng múa mép. Thế mà làm lănh tụ th́ ai cũng muốn! Những ông cụ sống lâu lên lăo làng với những tay ta đây tiền tiến kẻ giờ chỉ muốn làm lănh tụ của Đảng và tiến lên làm lănh tụ tối cao của dân tộc. Nhưng mà khổ lắm, cá mè một lứa, lại không có óc tốt, không có mắt sắc, không có tay làm, th́ làm lănh tụ cho chết dân tộc à! Dân tộc! Dân tộc! Mồm mồm nói dân tộc, giờ giờ nói dân tộc, nói quá đâm nhàm, cho đến lúc tiếng "dân tộc" thành ra tiếng đầu lưỡi hàng tôm, hàng cá rồi khéo cũng không tha! Quốc gia với dân tộc chỉ là một "khái niệm", một tên gọi rỗng không, nếu không sung thực cho nó một cái thực thể ở bên trong. Cho nên quốc gia hay dân tộc chỉ là hư danh, cái sinh mệnh thực thể của giống ṇi và toàn dân hướng theo một lư tưởng và chính nghĩa mới là đúng thực. Bản thể với mục đích của nó như thế mà thủ đoạn để đạt tới những yêu cầu đúng đắn của nó cũng phải như thế. Phải nhận thức sâu sắc bằng xung động và lư tính thực tiễn của đời sống lịch sử, thế giới và quốc dân trên nền tảng và điều kiện của hiện thực, suy xét suốt hết muôn đầu ngh́n mối, vạch một vạch sống cho dân chúng với đường đi chính trị và lịch sử của quốc dân với dân tộc, chỉ có thế (nói ít cho dễ đi như thế) mới có được một chính kiến xác đáng. Thắng Nghĩa v́ hơn mọi chính kiến, có như thế mới gọi là Thắng Nghĩa. |
X.Y. Thái Dịch Lư Đông A
Gió Đáy thuộc Duy Dân Học Xă |