![]() |
Lư Đông A [ X.Y. Thái Dịch ] |
![]() |
Huyết Hoa X.Y.Thái Dịch Lư Đông A |
II . SỬ HỒN |
2 - TRƯỜNG HẬN Chỉ có rỗng không là rỗng không. Mỗi tư tưởng bắt rễ bén mầm trong cái sầu thảm của rỗng không đó, sống c̣n vô bờ bến. Hết cái bờ bến của vô bến đó có một bờ bến viên măn là sự yên lặng rất sống, rất sáng, rất cơ, rất thực, rất đẹp ngay trong đó là một công cuộc cứu vớt ở vô cùng trong luân hồi vũ trụ đó. Không, quyết không, thật không có cái ǵ là tài phán cuối cùng của ai hết; không ai làm chúa hết, chỉ có ḷng Phật làm chúa mà thôi! Tất cả vũ trụ phải được cứu, sự cứu vớt ấy luôn luôn không dứt. Mỗi vi trần và mỗi sát na hờn oán, đau khổ, tối tăm, mê mẩn, sợ sệt, tức bực là chỉ đều quay về hết ḷng từ bi vũ trụ, đă đồng nhất hóa với cái bản thể vũ trụ rất sống, rất sáng, rất cơ, rất thực và rất đẹp. Im lặng và nhắm mắt lại, im lặng cứu lấy vũ trụ hồn nhiên, cứu lấy, sao không cứu được mau! Không cuộc cách mạng nào lớn lao đến để cứu vũ trụ ư? Chịu để cho vô thủy, vô chung giày ṿ măi sao? Nhắm mắt lại, hăy im lặng làm hết những cái anh có thể làm được đi. Đóa hoa xuân đă nở, đợi mùa thu sang rọi ánh trăng tṛn. Xuân với Thu luân hồi nhau măi, măi măi vũ trụ c̣n dằng dặc cái trường hận đời đời! Thích ca đă thất bại một cuộc cách mạng. Jésus, Lăo, Marx đều đă thất bại cả, để lại một bài thơ Thu Nguyệt Xuân Hoa! Ôi gớm quá! Ôi gớm quá! Ôi gớm quá! C̣n ǵ nữa? C̣n ǵ nữa? Những lợi hại thị phi, thiện ác, buồn vui, sống chết của vô thường! Nhưng mà Phật hăy c̣n, c̣n luôn luôn, ngày ngày c̣n, măi măi c̣n, c̣n luân hồi của cái vũ trụ trường hận ấy. Phật vẫn c̣n, c̣n ǵ nữa? Đâu là Thích Ca? Chỉ c̣n có mỗi cái phiền năo sầu thảm của trường hận vũ trụ đời đời! C̣n cái phiền năo đó, c̣n nhiều Thích Ca và là Thích Ca những ai đă cứu được cái phiền năo đó. Tiếng gọi của Sử, như một tiếng động vang trong sương ra tỉnh vào mê, không dứt dào dạt với muôn đời gọi lên một hồn nghĩa vụ. Sự đào thải với tái sinh qua các cuộc mưa nắng Xuân Thu biểu hiện lên một t́nh cảm, đó là tâm sự của Sử. Tất cả những lời máu và thủ kư của Sử đó c̣n lại với tiếng gọi và tâm sự của ṇi giống ở trong cái di sản toàn bộ của Sử. Thử hỏi di sản của Sử có những ǵ? Cả một ṇi giống trên sự thực sống biết, sống tinh thần và vật chất theo một phương châm dẫn dắt bằng một linh hồn của sống ấy, nghĩa là cả một thiên hạ hiện tại để làm cho ngày mai và cả một thiên hạ ngày mai làm cho ngày kia nữa. Tất cả những chuốt lọc thiên nhiên và nhân vi trong đời người đă để lại của quá khứ những ǵ làm nền tảng và điều kiện cho ngày nay. Lê Văn Hưu cũng như Trần Hưng Đạo, Hàn Nguyễn Thuyên cũng có ư nghĩa như Lê Thái Tổ làm nên cả một truyền thống của ḍng máu Việt. Những chất liệu linh hồn ấy đă ḥa thân vào ư chí sống chung và cả đời đời thành những lượng tử (quantum), năng tử (neutron) hoạt động hơn, nó chuyển động tất cả một kết cấu nguyên h́nh chất (protoplasma) của ṇi giống, một văn minh trọn vẹn và đầy đủ, ví như văn minh đời Hồng Đức đặt cái cương thường trăm thuở (24 điều giáo hóa) làm đề cương cho pháp luật. Dưới cái cương thường đó tổ chức nên một sinh mệnh chung cả của đạo đức, văn đức, vũ công và kinh tế. Lịch sử c̣n chuốt lọc và mài giũa nên mỗi chủ lực của đời thuở làm lơi chốt cho quốc dân. Thế hệ ngày Bông Lau c̣n phục hoạt lại ngày B́nh Ngô, mỗi văn minh trên vận hành của Đại Việt ta không dứt bằng khởi điểm của nó, không giờ phút nào ngơi. Chu Văn An cũng như Nguyễn Du, di thần nhà Lê cũng như di thần nhà Trần đều là những hạt giống khí tiết và những mô phạm của chân tài tử chỉ có những sĩ khí tiết và những chân tài tử, mới sống được ở trong sự sống của hồn Sử và quốc hồn. Lư tưởng của Sử nở lên như một bông hoa Tổ hồn, văn minh là như thế. Hồn của Sử là hồn đáy tầng của ṇi giống, đáy ḷng mỗi người, đáy sống của Tổ Tiên truyền dơi măi măi. Hồn của Sử thiên vạn cổ c̣n nhắc đi nhắc lại trên truyền thống của loài người một cái ám ảnh sáng ngời trong tâm lư. "Tri ngă giả kỳ duy Xuân Thu hồ" "Tội ngă giả kỳ duy Xuân Thu hồ" Ôi! Cảm được thấu cái tâm sự Xuân Thu đó nghĩa là sống bằng Hồn Sử, không ra ngoài hồn của Đạo, của Sử muôn thuở. Trung với quốc gia, hiếu với ṇi giống "tôn quân phụ" trên nền nhất thống, đ̣i cuộc độc lập, đuổi giặc xâm lăng, trừ giống hủ bại, dẹp quân phản động diệt đàn phá hoại, đ̣i nhất thống, thảo loạn tặc, giữ nắm cương thường, tôn trọng thể chế, làm chính ḷng người, rửa sạch tà thuyết với dị đoan, làm cỏ tà đảng với gian đảng, tôn phù lẽ công, sáng tạo lư cụ (outillage) và khí cụ (matériel), vót nhọn vũ khí ư thức làm nên vô lậu quốc pḥng, chấn chỉnh văn minh chính nghĩa, làm nên tĩnh độ ḥa b́nh đấy là sứ mệnh của Xuân Thu. Ôi! Công việc của thánh với vương, nhưng mà trách nhiệm của bố cu mẹ đĩ hết cả với cuộc hưng vong tồn tục của loài người và của ṇi giống. Người ta cũng như con vờ, sống ngắn ngủi như thế, nhưng mà sống vô cùng, v́ loài người c̣n sống măi măi, mỗi con vờ có ư thức và tư tưởng là một tế bào hoạt động của sinh mệnh Xuân Thu. Người ta cũng như con dă tràng xe cát bể Đông, nhọc ḷng mà không công cán như thế, nhưng mà là có công cán lớn lao v́ loài người c̣n nhớ măi công cán của mỗi con dă tràng ấy! Người ta cũng như con thiêu thân chui đầu vào lửa mà chết. Nhưng mà mỗi sự hy sinh cho ánh sáng của loài người là mở đầu cho mỗi đun đẩy văn minh đó. Vai Atlas có ai khiến vác quả địa cầu? Chu Văn An thế mà dâng biểu giết nịnh! Những công việc đó đều là công việc của Hồn Sử ngh́n Xuân Thu, của tất cả loài người cũng như của mỗi dân tộc. |
X.Y. Thái Dịch Lư Đông A
Gió Đáy thuộc Duy Dân Học Xă |